• Home
  • Túc cầu
  • “Người không phổi” có chỉ số IQ cao nhất Premier League
Frank Lampard huyền thoại của Chelsea

“Người không phổi” có chỉ số IQ cao nhất Premier League

“Ronaldinho rất ít khi khen một cầu thủ Anh và một khi anh đã khen, hẳn đó phải là một nhân vật vĩ đại. Và Ronaldinho đã khen Lampard” một tờ báo của Anh đã viết như vậy để lột tả sự vĩ đại của Lampard.

Frank Lampard ở chelsea
Cựu cầu thủ Frank Lampard – Chelsea

Thông minh từ nhỏ

Ở Stamford Bridge trước đây, tất cả các cầu thủ đều gọi Lampard là “Giáo sư”. Trong một cuộc thử nghiệm được tiến hành năm 2009 bởi bác sỹ Brian English, ông này đã ngã ngửa vì kinh ngạc. Lamps đạt chỉ số IQ trên 150, cao hơn ông và nằm trong nhóm 0,1% dân số thế giới (trung bình người thường là 100). Khi còn đi học tại trường tư thục Brentwood, Lampard sở hữu 12 chứng chỉ GCSE, bao gồm chứng chỉ A tiếng Latin.

Nhờ trí thông minh, Lamps đã giữ mình trên đỉnh cao gần 2 thập kỷ và tỏa sáng ở tất cả những nơi đã đi qua, từ West Ham, Chelsea rồi Man City và New York City. Cũng nhờ trí thông minh, anh đối phó hoàn hảo với đòi hỏi của các HLV, thích ứng với mọi loại sơ đồ chiến thuật và hoàn thành tốt mọi vai trò trên sân.

Chính L8 thừa nhận, kỹ năng mạnh nhất của anh là… tư duy. Và xin khẳng định, khả năng tư duy của Lampard không phải bẩm sinh mà có.

Năm đó Lampard 7 tuổi. Một buổi chiều, bố anh, ông Frank Lampard Senior – cựu cầu thủ West Ham và sau đó lên làm trợ lý HLV thời điểm Lampard gia nhập West Ham, ngắm nhìn cậu con trai chơi bóng.

Ông ra vỗ vai Lampard và nói: “Nếu con thật sự muốn trở thành một cầu thủ thì còn phải chạy nhanh hơn. Con chạy quá chậm.

Lampard bị ám ảnh bởi câu nói này. Thật sự thì cũng đã có nhiều người chê bai tốc độ của anh. Ông Frank Senior quyết định lên một giáo án để cậu con trai tập luyện: Tăng tốc đoạn ngắn.

Mỗi ngày, Lampard phải trải qua 1 tiếng tập tăng tốc trong cự ly 10 mét. Anh tự nâng lên thành 2 tiếng mỗi ngày. Nhưng vô ích. Về cơ bản thì thể hình của Lampard không thể trở thành một cỗ máy chạy được. Thậm chí sau này khi đã trở thành một cầu thủ nổi tiếng, NHM Chelsea vẫn gọi Lampard là “Fat Frank” (Lampard béo).

Trong lúc chán nản vì giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp cứ teo tóp dần, Lampard tự nhốt mình trong nhà xem rất nhiều video về các trận đấu bóng đá nổi tiếng.

Thế rồi từ trong tuyệt vọng lại chính là thời điểm hy vọng đâm trồi. “Tôi xem bóng đá và nhận ra rằng, có rất nhiều cầu thủ sở hữu tốc độ tuyệt vời, nhưng họ chơi bóng không thông minh cho lắm”, Lampard tâm sự:“Có rất nhiều pha bóng tôi nghĩ rằng nếu là bản thân trong tình huống đó, tôi sẽ di chuyển trước đối thủ để đón hoặc cắt đường chuyền, thay vì ở trong thế bị động và phải hùng hục tăng tốc đuổi theo”.

Nếu ta không chạy nhanh hơn đối thủ thì ta phải suy nghĩ trước đối thủ.Thật không thể tin được suy nghĩ đó lại lóe lên trong đầu một cậu bé mới 7 tuổi. Và thế là thay vì hùng hục tập chạy mỗi ngày, Lampard chỉ ngồi xem các video bóng đá để tập cách tư duy, đọc suy nghĩ của đối thủ. “Tôi cố gắng đoán xem cầu thủ này sẽ chuyển đi đâu và đa phần thì tôi đoán đúng. Nếu tôi có thể suy nghĩ nhanh hơn đối thủ thì tôi không cần phải chạy nhanh hơn họ nữa”.

Sau này, khi được tờ The Times phỏng vấn năm 2006 – mùa bóng mà Lampard về nhì trong cuộc đua giành Quả bóng vàng, tiền vệ người Anh cũng rất thành thực khai rằng, anh không phải là khách quen của phòng tập gym. “Tôi không thích tập gym. Tôi thích tập những gì mà tôi sử dụng hàng ngày như sút bóng, chuyền bóng, khống chế và một chút khả năng bứt tốc. Đôi khi tôi vẫn cần nó để tránh chấn thương”.

Frank Lampard tiền vệ không thể thay thế của Chelsea
Frank Lampard ghi bàn ở những cú sút xa

Bước ngoặt lịch sử và sự trung thành vĩ đại

Chú làm HLV trưởng, bố làm trợ lý, chẳng thể có một bàn đạp nào lý tưởng hơn để Lampard xuất hiện trong đội hình chính thức của West Ham. Nhưng cho dù thuộc dạng “con ông cháu cha”, Lampard cũng phải có thực tài để đứng vững trong môi trường bóng đá vốn cạnh tranh cực kỳ khốc liệt.

Và anh đã thể hiện tài năng của mình ngay trong mùa đầu tiên đá chính cho West Ham. Năm đó, Lampard tỏa sáng rực rỡ giúp West Ham về đích ở vị trí thứ 5 Premier League – vị trí cao nhất trong lịch sử của đội bóng này.

Vào mùa 2000/01, Harry Redknapp rời West Ham, bố của Lampard cũng khăn gói ra đi. Một mình Lampard ở lại và trước áp lực, trước những lời đàm tiếu, và rồi anh cũng quyết dứt áo ra đi. Đội bóng Lampard chuyển tới chính là Chelsea, CLB hàng xóm của West Ham. Anh chấp nhận chơi một canh bạc lớn: Phản bội đội bóng mà mình thần tượng từ bé. Nhưng đó là quyết định đúng. Nó thay đổi hoàn toàn cuộc đời của L8.

Lampard đã có tất cả trong 13 năm gắn bó với Chelsea: Chức vô địch Premier League, Champions League và các cúp nội địa khác. Anh trở thành một phần không thể thiếu trong đội hình The Blues, mà con số cụ thể nhất để hình dung chính là 164 trận ra sân liên tiếp trong đội hình xuất phát. Chưa từng có một cầu thủ nào trong lịch sử bóng đá Anh có thành tích tương tự.

Dù thi đấu ở vị trí tiền vệ, nhưng Lampard đã ghi tới 211 bàn cho Chelsea và trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất trong lịch sử CLB. Vào tháng 9/2014, Lampard còn lập được một kỷ lục vô cùng thú vị: Anh sút tung lưới CLB cũ Chelsea vào thời điểm đang khoác áo Man City và trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử ghi bàn vào lưới 39 đội bóng Premier League khác nhau.

Trong thế giới cầu thủ luôn rất sẵn những ngôi sao thích khoe khoang danh hiệu. Chính Cristiano Ronaldo từng nói, khiêm nhường là ngu ngốc. Bạn cần chứng minh bạn giỏi ra sao. Nhưng Lampard chưa bao giờ khoe khoang về bản thân, chưa từng chụp ảnh với bộ sưu tập áo đấu, sưu tập cúp hay bất kỳ bộ sưu tập nào.

Rất ít ai biết rằng, năm 2012, với thu nhập từ tiền lương và thưởng lên tới 30 triệu bảng, Lampard chính là một trong những cầu thủ thu nhập cao nhất trong lịch sử bóng đá Anh. L8 là một vị Vua trong sắc áo thường dân. Anh vĩ đại như một điều hiển nhiên.

Frank Lampard giã từ sự nghiệp cầu thủ
Frankie giã từ sân cỏ

Lampard đã từng tâm sự: “Tôi luôn có một tình yêu mãnh liệt với Chelsea. Tôi sẵn sàng gia hạn hợp đồng dài hạn nếu nhận được lời đề nghị của lãnh đạo CLB, luôn luôn và mãi mãi như vậy. Sở dĩ, tôi quyết định như vậy vì muốn noi theo tấm gương của Paul Scholes hay Ryan Giggs tại M.U. Tôi đơn giản cũng muốn được mọi người nhớ tới mỗi khi nhắc đến tên Chelsea”.

Thế nhưng, sau tất cả, những gì Chelsea đã làm với anh trong những chương cuối của sự nghiệp có lẽ là quá nhẫn tâm. Những ngày cuối cùng tại The Blues, trong khi Giggs vẫn xỏ giày đều đặn ra sân cho Man Utd ở tuổi 39, Gerrard cũng đã có bản hợp đồng “trọn đời” với Liverpool, còn Lampard thì sao… Dù cho anh đã đồng ý giảm mức lương của mình từ 150.000 bảng xuống còn 50.000 bảng một tuần để có thể cống hiến trọn đời cho Chelsea, nhưng điều mà anh nhận được vẫn là cái lắc đầu đầy nhẫn tâm của BLĐ Chelsea, cái ngoảnh mặt đầy phũ phàng của tỷ phú Abramovich. Giggs là một huyền thoại, một biểu tượng và là một cầu thủ tuyệt vời với Man Utd. Gerrard là một đội trưởng, một biểu tượng và cũng là một cầu thủ tuyệt vời với Liverpool. Còn với Lampard, anh cũng là một biểu tượng cho sự trung thành, cho sự nhiệt huyết và sự cống hiến. Về tài năng và tình cảm, cả ba người họ xứng đáng được CLB tôn vinh. Nhưng có lẽ bóng đá là vậy, luôn phũ phàng và nhẫn tâm với những con người “bình thường”..

Nhắc tới Frankie, có thể người ta không nhớ tới anh như ngôi sao Messi, không nhắc tới anh như cái cách tỏa sáng của những Ronaldo, “Người không phổi” có những đức tính mà hiếm cầu thủ nào ở thế giới bóng đá hiện đại còn giữ được – đó là sự cần cù, chăm chỉ và phát huy hết những gì một người “bình thường” có được. Có thể coi anh là một người bình thường làm nên những điều phi thường. Anh không có những cú sút uốn lượn, những pha đảo chân như tranh vẽ hay các tình huống phô bày kỹ thuật ảo diệu. Frankie chứng minh cho thế giới thấy sự dũng mãnh và những cú sút xa đầy uy lực, những tố chất mà một người bình thường đã làm luyện tập để trở nên phi thường.

>> Nhan dinh bong da ngoai hang anh

- Chuyên gia dự đoán tỷ số bóng đá tại Việt Nam - Website: thethao360.vn